MY CONNECTIONS

Keep updates via social networks:

Follow me on Academia.edu
SUBSCRIBE VIA EMAIL

Enter your email to form bellow receive latest posts

Enter your email address:

Hiển thị các bài đăng có nhãn bài học cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bài học cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
0

Bài thơ "Nói với con" - Y Phương

Posted 11/03/2014 11:36:00 CH / By / , , ,

Chân phải bước tới cha 
Chân trái bước tới mẹ 
Một bước chạm tiếng nói 
Hai bước tới tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi 
Đan lờ cài nan hoa 
Vách nhà ken câu hát 
Rừng cho hoa 
Con đường cho những tấm lòng 
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới 
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời. 

Người đồng mình thương lắm con ơi 
Cao đo nỗi buồn 
Xa nuôi chí lớn 
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn 
Sống trên đá không chê đá gập ghềnh 
Sống trong thung không chê thung nghèo đói 
Sống như sông như suối 
Lên thác xuống ghềnh 
Không lo cực nhọc 
Người đồng mình thô sơ da thịt 
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con 
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương 
Còn quê hương thì làm phong tục 
Con ơi tuy thô sơ da thịt 
Lên đường 
Không bao giờ nhỏ bé được 
Nghe con.


Nguồn: Thơ Việt Nam 1945-1985, NXB Giáo dục, Hà Nội, 1985

0

"Như lai Thần Chưởng" trong Kungfu Hustle của Châu Tinh Trì

Posted 11/16/2013 03:59:00 CH / By / , ,

Copy từ bài "Giác ngộ trong phim Châu Tinh Trì":
"Giác ngộ trong phim CTT đến bàng hoàng và đột ngột sau những cuộc bạo lực, đượm hơi hám Thiền tông Phật giáo ~ Đó là khi lão Quái Vật bị một chưởng Như Lai táng cho choáng váng lại ám toán thất bại đã quỳ sụp xuống gọi anh chàng Tinh là sư phụ, Tinh mang vẻ mặt bình thản an nhiên thả ám khí của lão bung nở thành hình đài sen nhẹ bay lên bầu trời. Tui thề là đã ngẩn ra nhìn cảnh này mê mẩn cho đến khi cái kẹo mút với em gái xinh xinh lại xuất hiện. Lão Quái Vật một đời tìm kiếm đối thủ đã giác ngộ thế nào là kẻ mạnh thực sự. Lão đầu hàng khi mà cả thế giới đều biết đừng tin nó lừa đấy thì Tinh vẫn chấp nhận, những chữ ngu si nhân từ đàn bà đạo đức rởm nghĩ cũng đừng nghĩ đi, đơn giản là anh không quan tâm lão đầu hàng thật hay giả, lão chơi sạch chơi bửn đều vô dụng với anh. Kẻ mạnh thực sự không đa nghi, không tự mãn, chỉ có cái "không" đắc ngộ. Tinh thản nhiên đồng ý dạy chiêu thức mạnh nhất cho kẻ vừa giết hụt mình cũng là chữ không này.
(Lại nhớ chuyện kẻ tâm cơ nhìn thấy trá thì tránh đi mà tương kế tựu kế, chứ vừa ngông vừa dở như anh là phải bước thẳng vào bẫy rồi bước ra (bất chấp dặt dẹo) thế mới là trên thiên hạ :v)"

 Chung quy cũng bởi 2 chữ: Không chấp

0

Câu chuyện về nồi cơm của Khổng Tử

Posted 11/06/2013 01:02:00 SA / By / ,

Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử.

Thời Đông Chu bên Tàu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ... Thầy trò Khổng Tử trên đường từ Lỗ sang Tề cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.

May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ. Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng "cộp" từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thì thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ... Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh... rồi từ từ đưa cơm lên miệng...

Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của người thầy. Khổng Tử thở dài, ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chao ôi! Học trò giỏi nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!"

Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.

Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: "Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước... Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ! Thầy nhớ đến cha mẹ thầy... cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ, các con bảo có nên chăng?"

Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nên ạ!"

Khổng Tử lại nói: "Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?"

Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch."

Khổng Tử hỏi: "Tại sao?"

Nhan Hồi thưa: "Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi... nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em... Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi... Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!"

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Suýt chút nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!"


0

"Điều duy nhất tôi biết, là tôi chẳng biết gì cả" (Socrates)

Posted 11/03/2013 01:57:00 CH / By / , ,



Khi cuộc đời đẩy bạn ngã,

Hãy cố gắng hạ cánh bằng lưng
Bởi vì nếu bạn có thể nhìn lên, bạn có thể đứng dậy!


0

Trần trụi với thời gian

Posted 10/25/2013 06:59:00 CH / By / ,

Con người sinh ra trần trụi và chết đi cũng không mang theo được gì. Tất cả những giá trị chân thật mà chúng ta có thể có được luôn nằm ngay trong cách mà chúng ta sử dụng thời gian của đời mình. Chúng ta còn được bao nhiêu thời gian trong cuộc sống? Đó là một câu hỏi không ai có thể trả lời được. Có thể là mười năm, hai mươi năm, có thể là một năm, có thể là vài ba tháng... nhưng cũng có thể chỉ là trong chốc lát nữa thôi.

0

Sự coi thường

Posted 10/25/2013 02:23:00 SA / By / , ,

Tình cờ đọc được trên một diễn đàn lập trình một câu trong dòng chữ ký:
" Một người nào đó coi thường ý thức kỷ luật cũng có nghĩa là người đó đã coi thường tương lai số phận của chính bản thân người đó. Những người coi thường ý thức kỷ luật sẽ không bao giờ có được sự thành công trong sự nghiệp! "

Ngẫm lại, thấy dường như mình đã quá coi thường bản thân và số phận của mình rồi chăng?

0

Thơ: Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc


Hỡi ơi ! 
Súng giặc đất rền, 
Lòng dân trời tỏ. 
Mười năm công vỡ ruộng, xưa ắt còn danh nổi như phao, 
Một trận nghĩa đánh Tây, thân tuy mất tiếng vang như mõ. 

Nhớ linh xưa 
Côi cút làm ăn, 
Riêng lo nghèo khổ, 
Chưa quen cung ngựa đưa tới trường nhung 
Chỉ biết ruộng trâu ở theo làng hộ; 

Việc cuốc, việc cày, việc bừa, việc cấy, tay vốn làm quen; 
Tập khiên, tập mác, tập giáo, tập cờ, mắt chưa từng ngó. 

Tiếng phong hạc phập phồng hơn mười tháng, trông tin quan như nắng hạn trông mưa. 
Mùi tinh chiên vấy vá đã ba năm, ghét thói mọi như nhà nông ghét cỏ. 

Đêm thấy bòng bong che trắng lớp, những muốn ăn gan; 
Ngày xem ống khói chạy đen xì, toan ra cắn cổ. 

Một mối xa thư đồ sộ, há để ai chém rắn đuổi hươu; 
Hai vầng nhật nguyệt chói lòa, đâu dung lũ treo dê bán chó. 

Nào đợi ai đòi ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình. 
Chẳng thèm trốn ngược trốn xuôi, chuyến này dốc ra tay bộ hổ. 

Khá thương thay 

Vốn chẳng phải quân cơ, quân vệ, theo giòng ở lính diễn binh; 
Chẳng qua là dân ấp, dân làng, mến nghĩa làm quân chiêu mộ 

Mười tám ban võ nghệ, nào đợi tập rèn; 
Chín chục trận binh thư, không chờ bài bố. 

Ngoài cật có một manh áo vải, nào đợi mang bao tấu, bao ngòi, 
Trong tay dùng một ngọn tầm vông, chi nài sắm dao tu, nón gỗ. 

Hỏa mai đánh bằng rơm con cúi, cũng đốt xong nhà dạy đạo kia; 
Gươm đeo dùng một ngọn dao phay, cũng chém đặng đầu quan hai nọ 

Chi nhọc quan Quản gióng trống kỳ trống giục, đạp rào lướt tới, coi giặc cũng như không. 
Mặc kệ thằng Tây bắn đạn nhỏ, đạn to, xô cửa xông vào, liều mình như chẳng có. 

Kẻ đâm ngang, người chém dọc, làm cho mả tà, mả ái hồn kinh. 
Bọn hè trước, lũ ó sau, trối kệ tàu thiếc, tàu đồng súng nổ. 

Những lăm lòng nghĩa sau dùng, đâu biết xác phàm vội bỏ. 
Một chắc sa trường rằng chữ hạnh, nào hay da ngựa bọc thây; 

Trăm năm âm phủ ấy chữ quy, xá đợi gươm hùm treo mộ 
Đoái sông Cần Giuộc, cỏ cây mấy dặm sầu giăng; 

Chẳng phải án cướp, án gian đày tới, mà vi binh đánh giặc cho cam tâm. 
Vốn không giữ thành, giữ lũy bỏ đi, mà hiệu lực theo quân cho đáng số. 

Nhưng nghĩ rằng 

Tấc đấc ngọn rau ơn chúa, tài bồi cho nước nhà ta 
Bát cơm manh áo ở đời, mắc mớ chi ông cha nó? 

Vì ai khiến quan quân khó nhọc, ăn tuyết nằm sương? 
Vì ai xui hào lũy tan hoang, xiêu mưa ngã gió? 

Sống làm chi theo quân tả đạo, quẳng vùa hương, xô bàn độc nghĩ lại thêm buồn; 
Sống làm chi ở lính mả tà, chia rượu ngọt, gặm bánh mì, nghe càng thêm hổ. 

Thà thác mà đặng câu dịch khái, về sau tổ phụ cũng vinh, 
Hơn còn mà chịu chữ đầu Tây, ở với man di rất khổ. 

Ôi thôi thôi 

Chùa Tôn Thạnh năm canh ưng đóng lạnh, tấm lòng son gửi lại bóng trăng rằm; 
Đồn Tây Dương một khắc đặng rửa hờn, tủi phận bạc trôi theo dòng nước đổ. 

Đau đớn mấy, mẹ già ngồi khóc trẻ, ngọn đèn khuya leo lét trong lều, 
Não nùng thay, vợ yếu chạy tìm chồng, cơn bóng xế vật vờ trước ngõ. 

Ôi! 

Một trận khói tan, 
Nghìn năm tiết rỡ. 

Binh tướng nó hày đóng sông Bến Nghé, còn làm cho bốn phía mây đen. 
Ông cha ta còn ở đất Đồng Nai, ai cứu đặng một phường con đỏ.

Sông Cần Giuộc cỏ cây nhuốm lệ, thương là thương kẻ tử vô cô;
Chợ Trường Bình phố xá bỏ hoang, giận là giận người sanh bất võ.

Thác mà trả nước non rồi nợ, danh thơm đồn sáu tỉnh chúng đều khen; 
Thác mà ưng đền miếu để thờ, tiếng hay trải muôn đời ai cũng mộ 

Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, linh hồn theo giúp cơ binh muôn kiếp nguyện được trả thù kia;
Sống thờ vua, thác cũng thờ vua, lời dụ dạy đã rành rành một chữ ấm đủ đền công đó. 

Nước mắt anh hùng lau chẳng ráo,thương vì hai chữ thiên dân. 
Cây nhang nghĩa khí thắp nên thơm, cám bởi một câu vương thổ. 

Hỡi ơi! 
Có linh xin hưởng.

0

[Thơ] Sa hành đoản ca - Cao Bá Quát

Posted 10/21/2013 11:15:00 CH / By / , , ,

诗:沙行短歌 - 高伯适
————————————
長沙復長沙, 
一步一回卻。 
日入行未已, 
客子淚交落。 
君不學仙家美睡翁, 
登山涉水怨何窮。 
古來名利人, 
奔走路途中。 
風前酒店有美酒, 
醒者常少醉者同。 
長沙長沙奈渠何, 
坦路茫茫畏路多。 
聽我一倡窮途歌。 
北山之北山萬疊, 
南山之南波萬級, 
君胡為乎沙上立。

________________
SA HÀNH ĐOẢN CA
Trường sa phục trường sa, 
Nhất bộ nhất hồi khước. 
Nhật nhập hành vị dĩ, 
Khách tử lệ giao lạc. 
Quân bất học tiên gia mỹ thuỵ ông, 
Đăng sơn thiệp thuỷ oán hà cùng. 
Cổ lai danh lợi nhân, 
Bôn tẩu lộ đồ trung. 
Phong tiền tửu điếm hữu mỹ tửu, 
Tỉnh giả thường thiểu, tuý giả đồng. 
Trường sa, trường sa, nại cừ hà? 
Thản lộ mang mang uý lộ đa. 
Thính ngã nhất xướng cùng đồ ca. 
Bắc sơn chi bắc, sơn vạn điệp, 
Nam sơn chi nam, ba vạn cấp, 
Quân hồ vi hồ sa thượng lập?

___________________
Bài ca đi trên cát (Người dịch: Huệ Chi)

Bãi cát, bãi cát dài! 
Mỗi bước lại như lùi. 
Mặt trời đã lặn đi chưa nghỉ, 
Khách bộ hành nước mắt tuôn rơi! 
Không học được tiên ông phép ngủ, 
Trèo non, lội suối, giận không nguôi. 
Xưa nay phường danh lợi, 
Bôn tẩu trên đường đời. 
Gió thoảng hơi men trong quán rượu, 
Say cả, hỏi tỉnh được mấy người? 
Bãi cát, bãi cát, ngao ngán lòng, 
Đường phẳng mờ mịt, đường hiểm vô cùng! 
Nghe ta ca "cùng đồ" một khúc! 
Phía bắc núi Bắc, núi muôn lớp! 
Phía nam núi Nam, sóng muôn đợt! 

Sao mình anh còn trơ lại trên bãi cát?

0

Phim: Cuộc phiêu lưu của Chihiro đến vùng đất linh hồn

Posted 10/16/2013 10:34:00 CH / By / , , ,
0

[2013-10-14] Hạnh phúc nằm trên từng chặng đường đi (Delta Việt)

Posted 10/14/2013 06:07:00 SA / By / , ,


Trưởng thành là quá trình trải nghiệm trong suốt quãng thời gian chúng ta sống.


Ẩn dưới vẻ bề ngoài mạnh mẽ có thể là một tâm hồn yếu đuối, nhạy cảm muốn được quan tâm, chia sẻ và yêu thương.


Bất cứ nỗi đau nào cũng có thể được xoa dịu bằng thời gian và tình yêu chân thành.


Bằng ý chí và dũng khí, bạn sẽ vượt qua những khó khăn, thử thách của cuộc sống.


Nếu trải tim bạn chứa đầy những điều thù hận, cay đắng thì sẽ không còn chỗ dành cho sự thanh thản tâm hồn, tình thương yêu và hạnh phúc cuộc sống nữa.


Mọi người đều mong đến cuối chặng đường để cảm nhận vinh quang, nhưng hạnh phúc chỉ thực sự tìm thấy trên từng chặng đường đi.





Đừng quá nuông chiều bản thân. Nếu bạn không kiềm chế được chính mình thì bạn sẽ có khuynh hướng lệ thuộc vào những thói quen và cảm xúc của mình.


Hãy nhớ rằng bên cạnh một người bạn chân tình, bạn có thể làm tất cả hoặc không làm gì hết, nhưng chắc chắn bạn sẽ có được những phút giây đáng nhớ nhất – những phút giây sống thật với lòng mình.


Đôi khi bạn cũng phải biết ơn những người đã làm bạn ngã, vì chính họ đã giúp bạn vững vàng hơn.


Khi nóng giận, bạn có quyền bộc lộ, nhưng đừng mất tự chủ.


Nếu một người nào đó có lúc không làm đúng ý bạn thì điều đó chưa hẳn là họ không quan tâm hay không chân tình với bạn,


Nhìn nhận đúng bản chất sự việc cũng là bước khởi đầu của sự hướng thiện, là cách chuộc lại lỗi lầm và là cách để bạn trưởng thành hơn trong cuộc sống.


Biết tha thứ cho người khác vẫn chưa đủ, đôi khi bạn cũng phải biết tha thứ cho chính mình nữa.


Trưởng thành là quá trình trải nghiệm trong suốt quãng thời gian chúng ta sống.


(Nguồn: www.deltaviet.net)

RECENT COMMENTS
BACK TO TOP